Loading...
Phong cảnh & thiên nhiên Gái xinh Ảnh Anime Động vật Hình xăm Thành phố Những câu nói hay

Xin Lỗi Tình Yêu Vì Em Không Thể…

Xin Lỗi Tình Yêu Vì Em Không Thể… tình yêu xuất phát từ trái tim. Người ta vẫn nghĩ lý trí sẽ khiến trái tim khuất phục, nhưng thực tế thì chúng ta vẫn luôn làm theo trái tim mình mách bảo. Tình yêu bùng cháy thì khó có thể ngăn cản, và khi đã không yêu thì cũng không thể gượng ép. Quan trọng bạn cảm thấy hạnh phúc….!!

Vào một ngày nào đó như bao ngày khác, em cùng chiếc kính nhỏ đang dán mắt vào màn hình máy tính. Cũng chỉ là một thói quen, vào những trang Blog và đọc. Chỉ là vô tình, em nhận ra có ai đó đang cùng cảnh ngộ với mình, “Nó” có thể viết rồi đăng tải, chia sẻ với những người qua đường như em, còn em thì không. Trong giây lát, em cảm thấy ghen tị và ghét cái bản thân này, chỉ vì em quá nhạy cảm với thế giới bên ngoài mà…. rồi em tự hỏi “liệu mày có thực sự đang hạnh phúc? Liệu có bao giờ mày tự cảm thấy mệt mỏi vì thích anh ta? Đến bao giờ mày mới thôi tự làm khổ bản thân bởi tình cảm đến từ một phía như thế này? Đến bao giờ mày mới có thể quên người đó ?”

anh bia facebook dep danbo co don mot minh

Tuyển Tập Ảnh Đẹp Về Tình Yêu Lãng Mạn

Tự hỏi thế rồi em cũng chỉ biết im lặng cho qua. Ở cái tuổi này, việc mà em có thể tự ý làm đó là nhìn lên trần nhà hay tự do hơn nữa là bầu trời kia rồi nghĩ, nghĩ về những việc bản thân đang thắc mắc, quan tâm, nhiều lúc em cũng tự đưa ra câu trả lời mà không cần biết đúng hay sai, giống như làm bài kiểm tra vậy. Em cũng biết về bản thân, em dễ nóng tính lắm nhưng lại rất cứng đầu, vậy mà biết bao nhiêu lần đều tự dụ dỗ, tự từ bỏ. Liệu em có nên như vậy không.

Loading...

Có thực sự là quên anh sẽ tốt hơn cho em không? Chỉ vì muốn biết câu trả lời, đánh liều cả sự tự ti của bản thân nên em mới có blog này.

Nhớ lại 2 năm trước và em tự hỏi “ Nếu ngày ấy, đợt tuyển sinh vào lớp chọn mà mình đỗ, liệu có còn được gặp anh ấy không?” Sao có thể biết được.

Em quen anh một cách rất tình cờ, cứ như một giấc mơ. Cùng sống ở thành phố nhỏ bé nơi đông đúc này, nhưng em và anh lại như thuộc về hai thế giới khác xa nhau. Có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ có dịp gặp nhau đâu, nếu không có chuyện hai đứa cùng học chung một lớp. Đó có phải là duyên phận không khi Hai khuôn mặt, hai con người xa lạ, Nhưng…. đơn thuần là hai học viên của cùng một lớp và cùng một sở thích…không chỉ vậy, còn là ngồi cùng bàn…Em thích được lén nhìn anh từ phía bên cạnh , thích được chứng kiến những trò đùa của anh với người khác, thích được trò chuyện với anh dù chỉ vài lời ngắn ngủi, qua những trang vở lén lút… trong giờ học. Rồi…dần dần… em bắt đầu thích anh. Dù rằng lúc đó em biết anh là học sinh cá biệt, dù em chưa từng hỏi liệu anh có tình cảm với em, dù lúc ấy anh chẳng để tâm nhiều đến em, một thành viên bình thường như bao thành viên khác của cái nhóm nhỏ ấy. Thế mà anh vẫn từng bước nhẹ nhàng bước vào trái tim em, xáo động cuộc sống vốn nhạt nhẽo của em…

Đến tận bây giờ em vẫn ngạc nhiên về chính bản thân mình. Một con bé sắt đá như em mà lại có can đảm chủ động thích một người. Giữa cái không gian mạng thật ảo khó lường,nơi khoảng cách giữa hư và thực chỉ là một lằn ranh mỏng manh, khi mà những lời đùa vui người ta nói y như thật…thì lời thích anh thật lòng em lại thốt ra dễ dàng cứ như đùa.Không phải lần đầu tiên trái tim em xao động, anh chẳng phải người đầu tiên em thích, mà cũng chưa chắc sẽ là người cuối cùng, nên không hẳn là người duy nhất trong tim em.Nhưng anh biết không, đó là lần đầu tiên em làm như vậy vì một người. Em đã tham gia lớp võ nơi anh học, nhập vào đội bóng nơi anh chơi rồi dần dần, em thân với cả lũ con trai trong lớp, tất nhiên là có cả anh. Dẫu biết rằng chưa chắc gì người ta để tâm đến những lời mình nói, dẫu biết rằng sẽ nhận được cái lắc đầu từ chối, thậm chí có thể tồi tệ hơn, người ta sẽ không tin vào những lời nói của mình, nhưng em vẫn cứ hồn nhiên bộc bạch. Nghĩ lại, lúc ấy em mới trẻ con và ngốc nghếch làm sao. Cả bây giờ vẫn thế…

Lũ con trai trong nhóm, ngay cả thằng thích em vẫn thường hỏi em tại sao lại thích anh, tại sao lại nhớ anh…Câu hỏi thật khó trả lời làm sao, chính em cũng không hiểu nổi mình sao lại nhớ anh nhiều đến thế, thích anh nhiều đến thế. Em đá bóng thường xuyên hơn để được gặp anh,em trân trọng từng phút giây ngắn ngủi trò chuyện cùng anh. Khi anh rủ em đi chơi cùng bạn, em đã vui đến mức nào, vì em không có can đảm xin đi trước, chính xác hơn là em không muốn. Nhưng đó chỉ là lúc đầu thôi, 3 tháng, 4 tháng rồi đến cả kì, em đã có thể nói chuyện với bọn anh…như một thằng con trai. Gần như giữa chúng ta không hề còn bí mật. Những cuộc chuyện trò vu vơ không đầu không cuối, những kỷ niệm nho nhỏ không thể gọi tên, tất cả những gì có liên quan đến anh… cả việc hình dáng của anh xuất hiện trong suy nghĩ, đối với em cũng là niềm hạnh phúc. Giấc mơ tuy khó có thể thành sự thật nhưng nỗi nhớ em dành cho anh thì đã thật mất rồi. Em tự nghĩ rằng mình rất ngốc, sao có thể thích một người mà hầu như đối với họ mình còn không phải con gái, chỉ qua những trận bóng, trao đổi qua vài giờ ngắn ngủi về taekwondo, biểu hiện cảm xúc bằng những icon cười khóc trên trang giấy kẻ ngang.Vậy mà em vẫn thích, vẫn tin tưởng. Nhiều lúc em thực sự ngỡ ngàng nhận ra mình đã hiểu và thân với anh nhiều đến thế. Cả anh nữa, dù anh ngồi cạnh em, không nhìn vào mắt em, thế mà có những điều em không nói thành lời anh vẫn cảm nhận được. Không cần em phải nói, anh cũng có thể hiểu được rằng em đang vui hay buồn, có lẽ đó gọi là cảm giác của tình bạn. Đâu phải vì em thích nên chỉ nhìn thấy mặt tốt của anh.Dù là thân, thích hay yêu nhưng vẫn có những điều em yêu và những điều em ghét ở anh, cũng như việc có không ít người ghét anh dù chỉ biết anh qua trận giao hữu đấy thôi. Cùng một lời nói, hành động của anh nhưng có người cho là nghịch ngợm, khó chịu, nhưng với em đó là sự vui vẻ, và điều đầu tiên làm em ấn tượng về anh cũng chính là sự vui vẻ đến mức nhiều người đánh giá là nghịch ngợm ấy…

Và cả cái cách anh từ chối tình cảm của em nữa…Anh nói tuy không trực tiếp nhưng là qua những người bạn, bảo em rằng,đừng nhớ anh nữa, đừng thích anh nữa, sẽ phải hối hận đấy. Anh bảo rằng anh không thể đón nhận tình cảm của em. Anh mắng em không biết nhìn xa, rằng hai đứa không hợp nhau và rằng anh đã có người khác.

anh bia facebook con gai voi tinh yeu va noi nho ben bo bien

Những Ảnh Tình Yêu Đẹp

Đâu phải em không biết điều đó…

Rằng chuyện em thích anh thực sự không có kết quả, chẳng có tương lai đâu. Em không thể trở thành bạn gái của anh, giữa anh và em tưởng chừng như không nhưng lại là có rất nhiều khoảng cách. Sẽ chẳng có những buổi sáng cùng nhau đi ăn, sẽ chẳng có những buổi hẹn hò mỗi tối cuối tuần. Mỗi khi anh mệt nhoài sau những trận bóng hoặc những buổi tập võ, em không thể lau giúp anh những giọt mồ hôi trên trán. Điều em có thể làm là giúp anh cười. Bên cạnh anh luôn có một người con gái, và người đó không phải là em… Nhưng điều đó có quan trọng gì đâu anh nhỉ? Em thích anh do chính bản thân anh chứ không vì một điều gì khác. Cho dù không có kết quả thì đã sao, nó vẫn là tình cảm của em, xuất phát từ trái tim em…Có chăng chỉ là không nhận lại như em từng mong đợi, thì em cũng không thể vì điều đó mà trách anh, mà ghét anh, mà hối tiếc với tình cảm của mình.

Em đã từng tự nhủ rằng mình có thể quên anh, em từng bảo rằng “Ngày mai, em không còn thích anh nữa…”. Anh mỉm cười bảo em rằng thực sự anh đi trước em một bước, anh biết sẽ có ngày em từ bỏ việc thích anh, anh biết vì em cũng là con gái…Ừ, cứ tin là vậy đi anh nhé. Anh vẫn chưa thực sự hiểu hết con người em đâu, anh không biết em nói câu đó chỉ vì một điều đơn giản: ngày mai là một khái niệm không bao giờ đến…Anh cũng không biết trái tim em đau nhói thế nào khi nghĩ đến chuyện nếu một ngày nào đó em không còn đến lớp võ nữa nữa, liệu anh có nhớ chút gì về em không? Cái tên này có để lại được chút ký ức nào trong anh hay không, hay bụi thời gian sẽ xóa nhòa tất cả về em trong anh, như tẩy sẽ xóa sạch như vết chì trên trang giấy.

Vài ngày sau khi biết tin anh đến với người con gái khác, em đã nghĩ “Mày sẽ không ghét anh ấy, sẽ chúc phúc cho anh ấy” Nhưng có vẻ là không được rồi, chỉ 2 ngày đầu bọn anh yêu nhau, kết quả là cãi vã vì lý do cực kì trẻ con. Rồi sao, em lại là đứa giúp bọn anh làm hòa. Hết lần này đến lần khác, tự hỏi tại sao bản thân lại làm những chuyện không đâu để bị anh ấy nói là nhiều chuyện, bị anh ấy tránh mặt …2 tiết học.

Có một tin nhắn offline mà bạn bè em vẫn thường send lẫn nhau: ” Bạn có biết vì sao giữa những ngón tay của bạn lại có những khoảng trống không? Ấy là để chúng được lấp đầy bởi một bàn tay khác”. Em vẫn biết một ngày nào đó anh sẽ quên em, vẫn biết những ngón tay vụng về của em không lấp đầy được khoảng trống tay anh… Một trong những lần hiếm hoi anh khoe, anh đã rất tự nhiên đưa tay cho em xem như bao lần – vết trầy bị ngã khi nhặt bóng lẫn với vài vết đánh của lũ con gái. Em cố tỏ ra vui vẻ để cười trên nỗi đau của anh, đẻ trêu tức anh vì đã bỏ rơi em, nhưng rồi lại đau nhói trong lòng…khi em nhận ra, dù có làm gì cho anh nhưng em sẽ mãi không thể sánh được, sánh với người đã làm cho anh đau khổ. Nhưng em vẫn sẽ vui, nếu có bàn tay ai đó sưởi ấm được tay anh, dù không phải tay em…

Có người đã bảo rằng…

”Hạnh phúc… Là khi ta có một việc gì đó để làm, một điều gì đó để đợi chờ, và một ai đó để yêu thương…”

Em thực sự vui, khi nhìn thấy anh-người em yêu thương được hạnh phúc… Và em cũng cực kì hạnh phúc nữa, em có bóng đá, taekwondo để học, để chơi. Có tình cảm từ phía anh để chờ đợi và có anh để em yêu thương. Cám ơn anh về những điều anh mang đến cho em. Dù thời gian anh chơi đùa, quan tâm đến em thực sự rất ngắn,dù kỷ niệm với anh không nhiều.Xin lỗi anh bởi những phiền phức em mang đến cho anh.Và xin lỗi anh… vì em vẫn… vẫn chưa thể!

Link chia sẻ:/http://anhdep99.com/xin-loi-tinh-yeu-vi-em-khong-the/

loading...