Phong cảnh & thiên nhiên Gái xinh Ảnh Anime Động vật Hình xăm Thành phố Những câu nói hay

Tình yêu mang mùa xuân trở lại

Mùa xuân ấy, xuân huyền dịu của tình yêu, có hai nửa tình yêu đã tìm đươc nhau bởi bàn tay định mệnh. Tình yêu đã mang mùa xuân trở lại với hai trái tim. Một trái tim thương tổn và trái tim đang già đi. Khi nào còn có tình cảm chân thành, khi ấy mùa xuân sẽ ở lại.

Hãy đọc và cảm nhận tình yêu qua hương vị mùa xuân cùng Anhdep99 nhé!

Trời đang mưa phùn thế kia, Nga nhắn tin hẹn Trung đi Đầm Sen đạp vịt. Cô bé nghĩ gì không biết. Trung đọc xong tin nhắn ngước nhìn đồng hồ đúng năm giờ. Thôi kệ, hôm nay về sớm đi chơi với em thư giãn cũng được. Trung nhắn tin lại “Trời mưa, mình đi xem phim thôi nhé? – Dạ, sao cũng được”. Anh với Nga chạy hai chiếc xe song song. Họ chưa muốn công khai quan hệ này. Đột nhiên, cô nói với anh: “Mình đi chơi vào ngày mưa, sau này khi thấy mưa, anh sẽ nhớ em lắm đó, đừng có khóc gọi em nha ”, cô cười tít mắt. Câu nói của Nga làm anh nhớ ba tháng trước, chỉ chút nữa thôi thì…anh đã đến thế giới bên kia, đâu có khoảnh khắc yên bình hiện tại. Anh cũng cười, người yêu của anh tinh nghịch là thế, thời tiết chán ngắt, anh đang bực mình vậy mà cô cũng làm anh cười được.
Anh miên man suy nghĩ về Nga, về anh :“Đi bên em, tôi có cảm giác bình yên lạ, tôi đang sống lại thời trẻ của mình, tôi hồi hộp chờ đợi từng cuộc hẹn với em, lóng ngóng đi bên em như chàng trai mới lớn yêu lần đầu. Vì sao tôi yêu em, tôi không biết .Tôi đã mong em sẽ là đích cuối của đời mình vì ở em luôn có sự mạnh mẽ, sâu sắc mà tôi luôn khao khát. Tôi đang lập kế hoạch xây dựng tương lai của tôi và em.”
Trung là trưởng phòng kinh doanh nơi Nga làm việc. Một gã đàn ông đã hơn ba mươi, độc thân vui tính, anh thân thiện, hòa đồng với tất cả mọi người. Tuổi đời đã đi quá nửa kiếp người vẫn chưa tìm được chốn dừng chân. Không “con thầy, vợ bạn, gái cơ quan” nào dừng được bước chân Trung, các cô gái “trẻ con” càng không thể. Trung tối kỵ điều đó
Nga chỉ mới hai hơn mươi tuổi, mái tóc dài nhuộm vàng. Gương mặt trái xoan hồn nhiên. Trông Nga nhí nhảnh như cô gái tuổi teen. Cặp mắt của cô hoàn toàn ngược lại, luôn phảng phất nỗi buồn. Một người con gái kỳ lạ, vừa sôi nổi mùa hè, hòa quyện chút đằm thắm mùa thu, đôi khi có cả lạnh lùng kiêu hãnh của mùa đông, nhưng tuyệt nhiên không có chút gì vui vẻ hạnh phúc của mùa xuân dù ở tuổi đang xuân. Tất cả tạo nên sức hút bí ẩn rất nhiều chàng trai muốn khám phá.
Tuổi thơ của Nga là chuỗi ngày dài sống trong sự ghẻ lạnh của bà nội, cô chú bác. Lớn lên, thêm vết thương mối tình đầu làm chai sạn cảm xúc trong cô. Ngoài ba và mẹ, Nga không còn tin vào ai nữa. Nga cố sống thật vô tư, tự tạo vỏ bọc vui vẻ che giấu những tổn thương trong tâm hồn. Cô không muốn ba mẹ buồn vì mình. Như con chim bị thương sợ cành cong, Nga khép mình với tất cả vệ tinh vây quanh cô. Họ chỉ có thể làm bạn với cô, nhưng sẽ không bao giờ được tiến xa hơn . Chính đôi mắt lúc nào cũng ươn ướt chất chứa nổi niềm ấy khiến Trung chú ý. Anh như bị thôi miên vào trong đôi mắt sâu thẳm ấy ngay từ lần đầu gặp gỡ. Hai nửa mảnh ghép tưởng chừng quá khác nhau, lại có thể ghép với nhau thành mảnh ghép hoàn hảo, tất cả nhờ bàn tay tử thần.
Một ngày cuối năm, Nga tới công ty như thường lệ. Công ty đang xôn xao chuyện gì đó, hình như có ai bệnh rất nặng, hỏi dò ra người bệnh là Trung. Sau chuyến đi công tác Đà Nẵng về, Trung bệnh nhiễm trùng máu rất nặng, chỉ mới hai ngày nhập viện mà tim anh ngừng đập mấy lần. Dù đã tích cực điều trị và dùng đến thuốc kháng sinh mạnh nhất nhưng kết quả không khả quan. Sang ngày thứ ba thì bác sĩ thông báo rút ống thở cho anh về.
Tuy là đồng nghiệp nhưng Trung đi công tác suốt nên vô làm công ty cả năm trời mà Nga vẫn không nhớ mặt anh ra sao. Trung đã chủ động làm quen Nga. Họ cũng có một vài tin nhắn, vài lần đi chơi hiếm hoi, mối quan hệ mập mờ không rõ. Nga đi với Trung vui vẻ nói cười nhưng tuyệt nhiên không chịu làm người yêu. Nga không có cảm tình với anh. “Ai làm sếp cũng sẽ lạnh lùng và cao ngạo cả”. Cô sợ “trèo càng cao, té càng đau”.
Đúng với là trò đùa số phận, trong cuộc sống không thể nói trước được điều gì. “Ghét của nào trời trao của ấy”. Càng tiếp xúc, Nga càng có cảm tình với anh sếp vui vẻ, thân thiện với mọi người. Vào lúc Nga vừa kịp nhận ra điều gì đó len lỏi trong tim thì tin xấu từ bệnh viện đến công ty. Tất cả mọi cảm xúc chỉ mới ở giai đoạn sơ khai, vậy mà ngày mai thôi, bác sĩ sẽ rút ống thở, mang anh đi xa mãi mãi. Khi nghe tin, tim Nga như bị ai bóp nghẹt. Cô trốn vào phòng vệ sinh, cho dòng cảm xúc không tên vỡ oà. Nước mắt cô rơi vì thương xót cho kiếp người, tiếc cho cuộc tình chưa kịp…đã vội tan. Rồi một linh cảm chợt đến, Nga có niềm tin mãnh liệt, dù rất vô lý: Trung sẽ khỏi bệnh. Nỗi giận mình bất lực khi không thể níu giữ yêu thương, cô đang tự mị bản thân mình.
Mọi người từ bạn bè đến đến đồng nghiệp, dù theo tín ngưỡng khác nhau nhưng chung một lòng cầu nguyện cho Trung. Không nói ra nhưng Nga đã nguyện giảm thọ đổi lấy bình an cho anh. Anh còn quá trẻ để ra đi, còn nhiều hoài bão anh chưa thực hiện, trong đó, biết đâu có góc nhỏ nào cho tương lai cô và anh. Điều duy nhất Nga có thể làm bây giờ là cầu nguyện. Cô tin Trung sẽ khoẻ, anh sẽ yêu thương cô, bù đắp cho khoảng thời gian vô tình bị lãng phí.
Trong mỗi phút giây của cuộc sống đều có kỳ tích xuất hiện, lòng thành của mọi người đã được ơn trên nghe thấy. Vào cái đêm cuối cùng quyết định ngắt oxy, Trung tỉnh lại như phép màu giữa đời thường. Số phận cho anh thêm cơ hội để yêu thương.
Sau ngày Trung tỉnh đã là Noel, ai ai cũng háo hức ra đường đó Giáng Sinh. Trái ngược với không khí náo nhiệt đầy sắc màu ngoài kia là không gian mang sắc trắng buồn bã của phòng bệnh và âm thanh đều đều của các loại máy: máy trợ tim, trợ thở, máy chạy thận… Một mình Trung nằm trên giường, yếu như đứa bé mới sinh, ngay cả việc hít thở đơn giản, anh cũng không thở nổi, phải nhờ vào máy. Và người con gái anh mong đã tới thăm anh, chỉ cách anh lớp kính cửa sổ phòng cách ly. Trung cố đưa tay yếu ớt vẫy Nga, chỉ mấy ngày mà anh tiều tuỵ thấy rõ. Gương mặt hốc hác đầy râu, da mặt tái xanh hơn tàu lá. Đôi mắt thâm quầng trũng sâu. Cặp mắt thường ngày tinh anh trong suốt, giờ mang màu vàng dại dại. Nếu không nhờ đôi con ngươi động đậy, Trung không khác gì xác sống trong mấy phim Zombies. Đôi môi Trung khô khốc đóng từng lớp vảy trắng cố nhoẻn cười chào Nga. Cô thấy khoé mắt mình cay cay.
Nga đến bên Trung, nắm bàn tay gầy gò của anh không nói được lời nào. Anh nhìn Nga, ánh nhìn tha thiết dịu dàng, cố ghi sâu hình ảnh người con gái anh yêu. Bàn tay yếu ớt của anh dồn hết chút sinh lực giữ chặt tay cô, như sợ cô chạy mất. Từng giọt lệ hạnh phúc tuôn chảy. Lần duy nhất trong đời anh cho phép mình được khóc, người anh trông mong đang ở rất gần anh. Đây là sự thật, anh có thêm cơ hội để yêu thương. Trong khoảnh khắc ấy dường như chỉ còn hai người, trái tim Nga tan chảy theo dòng nước mắt ấy, Nga muốn ôm Trung thật chặt, lau khô dòng lệ, xoa dịu cơn đau mà anh đang chống chọi. Giọng nói của mẹ Trung mang Nga về thực tại, họ đã là gì đâu, hãy cứ để thời gian làm sứ mệnh của nó, “nếu đã là định mệnh của nhau, thì chúng ta sẽ biến định mệnh thành sự thật, anh nhé!” Nga nhủ thầm và chào anh ra về.
Ngày cuối năm, ai cũng bận rộn, nhưng bên Trung lúc nào cũng rộn rã tiếng cười nói của bạn bè, anh nằm phòng cách ly, bức tường kia không thể ngăn được tình cảm mọi người dành cho anh, và những âm thanh đầy sức sống kia tiếp thêm cho anh sức mạnh khoẻ lại từng ngày.
Trung khỏe hẳn bắt đầu đi làm lại, thấy anh tim Nga bỗng đập thình thịch, Trung cười xã giao như thường ngày, hôm nay lại làm Nga bối rối:
– “Sao mặt đỏ vậy cô bé? Thấy anh không mừng hả? Em trực tổng đài vậy em có số điện thoại của anh chưa? Sao không điện thoại cho anh?”
Trung hỏi cho một hơi, không chờ nghe trả lời mà đi thẳng lên lầu, Nga ngơ ngác nhìn theo “Sao ông này hôm nay gan vậy ta, dám chọc mình công khai luôn, nhưng mình vui vì điều đó”.
Mọi người tổ chức tiệc mừng anh khỏi bệnh, ai cũng biết anh khóc vì Nga nên rôm rả chọc, Nga ngượng ngùng, Trung cười, không phản đối cũng không đồng ý :
– Trung nó bệnh trận này, nghe nói mổ tim, thẹo dài lắm đó, em kiểm tra ngực nó chưa?- Chị Phượng tạp vụ lên tiếng chọc trước, rồi mấy người khác cũng tiếp lời:
– Đúng rồi, nghe nói anh đang bệnh mà có người vô thăm làm ảnh khóc luôn, không biết ai mà có sức mạnh làm sếp tui khóc nữa, môt tràng cười vang lên giòn giã.
– Sếp ơi, lần này cưới gấp đi nha, không là không có cơ hội thứ hai đâu….
Nga thẹn chín người, ngó sang anh, chỉ thấy anh cười: “Cưới chứ, nhờ bệnh vậy mà có người để ý thì tới luôn chứ”, anh tiến gần chỗ Nga đứng. Nga thụt lùi, anh cứ tiến tới. Nga tưởng giống phim Hàn, nhân vật nam dồn nhân vật nữ vào chân tường và hôn cô ấy. Nga đưa tay thủ trước ngực, mặt cúi xuống. Khi Nga sát vách tường, thì nghe anh thì thầm vào tai mình:
– Em yên tâm, anh còn “nguyên”, không có vết thẹo nào đâu, mai mốt cho em kiểm tra thoải mái luôn. Sao cúi mặt vậy cô bé?
– Em sợ anh hôn em – Nga thì thầm, anh cười khanh khách khoái chí : “Để lần sau em nhé”, rồi anh quay trở lại bàn ăn.
Nga nhìn theo, vừa tức vì câu nói của anh, vừa mừng vì anh đã chính thức thừa nhận với mọi người, không phải Nga tự suy diễn.
Họ chính thức quen nhau, tình yêu ngọt ngào ấy cứ thế lớn dần, Trung yêu Nga chân thành, không vồ vập như tuổi đôi mươi, nhưng mang cái gì da diết, bình yên, từng chút một khắc vào trái tim cô hình bóng anh. Ngày sinh nhật của Nga cũng đặc biệt như bản thân cô vậy, ngày 31/12. Cô tới công ty một lúc thì cô nhận được bó hoa đỏ thắm ứng với số tuổi của cô, tiếng nhạc anniversary vang lên, tin nhắn từ anh:
“Em à, tối nay em rảnh không, anh muốn em đi với anh, được hôn? Ừ, mà em có dám đi hông ta?”
Nga vẫn còn đang suy nghĩ thì tiếng nhạc Aniversary lại reo lên, tin nhắn thứ hai từ anh:
“Anh đã bước một bước dài rồi đó nghen, hy vọng em không dậm chân tại chỗ hoặc thụt lùi”.
“Đi chơi thì được, nhưng hôn thì em không dám”.
“Trời! Em bắt bẻ anh à, em sâu sắc quá nhé!”
Tối đó, Trung chở Nga tới bờ sông vắng, ánh sáng mờ ảo của đèn đường làm không gian thêm thơ mộng, họ cùng nhau đi dưới bầu trời đầy sao, bất chợt, Trung luồn tay ôm ngang eo Nga, kéo cô đi sát anh, nở nụ cười khó hiểu, rồi anh dừng cô lại, xoay cô quay đối diện với anh, anh đặt vào tay cô một hộp quà bé xinh, cứ nghĩ là nhẫn, nhưng không, đó là đôi hoa tai.
– Người đàn ông chỉ tặng hoa tai cho ngươi phụ nữ của đời mình thôi, và anh muốn đeo cho em vào ngày có sự chứng kiến của ba mẹ hai bên.
Mắt cô long lanh nhìn anh, trong cô dâng lên niềm cảm xúc khó tả, cô khẽ gật đầu. Anh lại ôm cô, hôn lên đôi mắt đang ngấn nước, lau giọt lệ hạnh phúc. Môi anh tìm tới cô nhẹ nhàng, điềm tĩnh mà sâu lắng, nâng niu và trân trọng người con gái anh yêu. Lần đầu họ hôn nhau, cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh rất gần, đến nổi có thể đếm được nhịp trái tim anh đang cạnh trái tim đang loạn nhịp của cô, người cô từ từ nhũn ra, tay chân mất cảm giác, cô khụy xuống, anh hốt hoảng đỡ cô, sợ cô bệnh. Anh đâu biết đó là nụ hôn đầu của Nga, anh cuống quýt hỏi cô có sao không, còn cô đỏ mặt không nói được gì, chỉ lắc lắc đầu. Cơn chếnh choáng qua đi, Nga dần tỉnh, cô nhìn anh, thấy gương mặt lo lắng của anh mà cười hiền, cô tựa đầu vào vai anh cảm thấy được che chở, yêu thương,và cảm thấy yêu anh hơn.
Mùa xuân ấy, xuân huyền dịu của tình yêu, có hai nửa tình yêu đã tìm đươc nhau bởi bàn tay định mệnh. Tình yêu đã mang mùa xuân trở lại với hai trái tim. Một trái tim thương tổn và trái tim đang già đi. Những mùa xuân sau, họ có thêm những thiên thần bé xinh, chắp cánh cho tình yêu ấy bay cao, bay xa mãi mãi. Khi nào còn có tình cảm chân thành, khi ấy mùa xuân sẽ ở lại.

loading...