Phong cảnh & thiên nhiên Gái xinh Ảnh Anime Động vật Hình xăm Thành phố Những câu nói hay

Nếu Ngày Đó Em Không Làm Bạn Gái Anh

Nếu Ngày Đó Em Không Làm Bạn Gái Anh thì liệu anh sẽ quen ai, em sẽ bên ai? Điều đó không thể nói trước được phải không em? Anh biết nếu không gặp anh, em sẽ bên một người nào đó, anh không biết người kia như thế nào, nhưng anh hy vọng người ấy sẽ không giống anh, không bỏ em lại một mình, không khiến em phải khóc nhiều đến vậy. Người ấy sẽ luôn nắm tay em , ôm em mỗi khi em lạnh và che chở cho em những lần em cảm thấy cô đơn, trống vắng.

hinh anh avatar ve tinh yeu con gai buon that buon

Em sẽ quay trở về nơi ấy, nơi chúng ta đã bắt đầu câu chuyện của mình, nơi mà em và anh như hai giọt nước trong veo hòa vào nhau, nơi mà em biết dù người đó có cố gắng thế nào cũng không thể chạm vào miền ký ức của em và anh, không thể viết lại những kỷ niệm đó vì nơi ấy khác nơi em và anh đang sống nhiều lắm. Dù em biết tim mình sẽ lại rỉ máu khi bước đi lại từng con đường ấy, nhưng anh đã dạy em cách tự bước đi một mình, anh đã dạy em cách yêu thương bản thân mình hơn và học cách sống có ý nghĩa hơn. Em sẽ viết tiếp những kỷ niệm đẹp ở nơi ấy, sẽ một mình thực hiện tiếp những ước mơ, kế hoạch mà em và anh vẫn đang để dang dở.

Trước đây em vẫn hay hỏi anh vu vơ, nếu em và anh không cùng quen một người bạn, hôm đấy chưa đi chơi cùng nhau ngay thì giờ liệu mình có yêu nhau như thế này không nhỉ? Anh ôm chặt em vào lòng rồi nói chúng ta đã có duyên gặp và yêu nhau, thì dù không cùng quen một người thế nào cũng sẽ có điều khác kéo chúng ta đến bên nhau. Anh ạ, em vẫn tin, những người thực sự yêu nhau, dù đi đâu cũng sẽ quay trở về với nhau, vẫn sẽ gặp nhau tại một điểm ở vòng tròn tình yêu hai người đã nắm tay nhau vẽ nên.

Chia tay xong, điều cứa vào trái tim sắc lạnh nhất không còn là những điểm người ta không thích ở nhau, không phải là những lần người kia đã làm mình tổn thương khi còn yêu nhau, cũng không phải là những lần cãi vã mà lại chính là những kỷ niệm cả hai đã cùng nắm chặt tay nhau tạo nên, là những lời hứa cùng nhau thực hiện, là kế hoạch cho tương lai của cả hai và là bao nhiêu sự cố gắng, tình yêu, niềm tin và hy vọng từng giây từng phút khi người ta vẫn ở cạnh bên nhau.

” -Trả lời thật lòng nhé, không bao giờ được rút lại câu trả lời, cũng không được hối hận đâu nhé

– Hi okie

– Có điều gì em từng nói hay hứa mà giờ em muốn suy nghĩ hay rút lại không?

– Không anh ạ.

– Vậy đừng bao giờ hối hận khi đã chọn anh nhé, em đừng nói lời chia tay, nếu nói vậy tức là em đang hối hận đấy nhé.

– Em hứa!

– Đồ trẻ lớn tồ tẹt, lời hứa là một gánh nặng đấy nhé và gánh nặng đấy sẽ lớn lên từng ngày…”

Em đã từng do dự trước khi nắm lấy tay anh, đã từng đóng cửa thật chặt trái tim mình, đã từng sống bằng một lớp vỏ gai góc với những người con trai xung quanh vì em không có đủ niềm tin vào tình yêu và những chuyện em chứng kiến từ nhỏ đến lớn khiến em hiểu rằng tình yêu có thể có, nhưng không phải là mãi mãi. Rồi anh đến bên em, mình quen nhau vào cái tuổi 19 khi bước vào cảnh cửa đại học, cùng nhau khám phá một nơi xinh đẹp tuyệt vời. Ngày anh nói thích em, em lo sợ, tìm mọi cách không để anh nói ra, vì đối với em hồi đấy anh là một người bạn thân, em sợ mất đi một người bạn như trước đây em đã từng, em sợ mình lại một lần nữa làm tổn thương ai đó, sợ khi nghĩ đến cảnh gặp mặt mà không biết nói gì với nhau.

Nhưng rồi tình yêu của anh đã khiến em thay đổi, anh gieo vào em những hạt giống tình yêu và hy vọng, anh khiến em thay đổi bản thân, thay đổi cả những giới hạn trước đây em đã từng bó buộc mình, mình nắm tay nhau đi qua những tháng ngày an nhiên, đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân, em nhận lời làm bạn gái anh, nhận lời làm người đi cùng anh đến suốt chặng đường sau này. Ngày em nhận lời yêu anh, anh hạnh phúc hỏi em rằng, vì mình bằng tuổi nên em sẽ phải chờ thêm 7 năm nữa đấy, em có chờ anh được ko. Em hạnh phúc mỉm cười trong nước mắt và gật đầu.

Xin lỗi vì suốt những năm tháng ấy, đã không ít lần em ko giữ được lời hứa của mình, không ít lần mệt mỏi em muốn buông tay anh, và cảm ơn anh đã luôn nắm chặt tay em, ôm em thật chặt những khi đó và không để em chạy đi đâu. Nhưng từ bao giờ những lời hứa anh nói với em trở thành gánh nặng, từ bao giờ anh dễ dàng nói ra những lời hứa rồi không thực hiện được để niềm tin trong em cứ vơi đi từng ngày, từ bao giờ em bắt đầu tự hỏi liệu rằng chúng ta có thực sự đi cùng nhau được đến ngày đó, ngày em và anh cùng mong đợi từ mấy năm trước?

Anh nói từ ngày em đến bên anh, anh đã thay đổi rất nhiều, em khiến anh biết cách sống tốt hơn, biết cách quan tâm đến mọi người nhiều hơn, em khiến anh hiểu được bản thân mình, không còn loay xoay giữa hai phần nội tâm luôn đấu tranh trong anh và nhờ em anh mới trở thành con người như ngày hôm nay. Nhưng đối với em, từ lần cuối cùng anh buông tay em ra, em đã không còn nhận ra người mình từng yêu bằng tất cả những gì em có nữa rồi. Em yêu anh, cũng hận anh nhiều, càng vậy em lại càng thấy ghét bản thân mình nhiều hơn.

Nếu ngày đó không nhận lời yêu anh, biết đâu giờ mình vẫn ở cạnh nhau như 2 người bạn thân, không phải gượng cười khi tình cờ chạm mặt nhau mà trong tim như muốn quỵ ngã.

Nếu ngày đó không nhận lời yêu anh giờ em sẽ không phải vật vã đấu tranh với từng kỷ niệm, từng ký ức như mới hôm qua, không phải tự mình loay hoay hàn gắn từng mảnh vỡ vụn trong tim, không phải gồng mình gạt nước mắt trong đêm và sáng mai thức dậy lại mạnh mẽ khoác lên mình một bộ váy xinh đẹp rồi cố gắng mìm cười.

Nếu ngày đó không nhận lời yêu anh, giờ em vẫn sẽ nhẹ nhàng và an nhiên như một đứa trẻ giữ trong mình những tia nắng ấm áp và tin yêu với bao ước mơ ở phía trước.

Nếu ngày đó không nhận lời yêu anh, giờ em sẽ không phải nhoẻn cười cay đắng nhận rằng mình ngốc khi những người yêu thương xung quanh nói rằng anh không xứng đáng, rằng em xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn nhưng trái tim ngang bướng của em vẫn muốn làm điều gì đó cho anh nhân ngày đặc biệt dù biết anh đang vui vẻ bên người khác.

Nếu ngày đó không nhận lời yêu anh, em sẽ không phải thao thức hàng đêm nghĩ về anh cùng hàng nghìn câu hỏi, vì sao anh có thể quên nhanh được như thế, làm cách nào anh có thể gạt bỏ tất cả mà bước đi, giá mà em cũng dễ dàng quên đi như vậy.

Uh em ngốc lắm, nhưng người con gái anh đã từng yêu không mềm yếu đến mức vội vã tìm một bóng hình khác để quên đi người đã từng làm tổn thương mình, ko mềm yếu đến mức phủi tay xóa hết tất cả những bức ảnh, những kỷ niệm của hai người để chạy trốn quá khứ. Là vì đối với em những ký ức đó, không chỉ là anh, không chỉ đơn giản là những hình ảnh vô thức đọng lại, mà đó là cả tuổi thanh xuân của em, là một phần trẻ trung, hồn nhiên, dám sống và yêu hết mình của hai tâm hồn tuổi mười chín, đôi mươi, và dù là quá khứ hay hiện tại, đó cũng đã là một phần cuộc đời đẹp nhất của em.

Có thể sau này em sẽ gặp một người tốt hơn anh, giỏi hơn anh và yêu thương em nhiều hơn anh, nhưng em biết mình sẽ chẳng bao giờ yêu trọn vẹn được ai một lần nữa. Quên hay cất em vào quá khứ, anh làm được, nhưng anh có thể yêu người đó như anh đã từng yêu em?

Có thể em sẽ gặp một người không như anh, nhưng anh tin là người đó sẽ chăm sóc cho em tốt hơn anh, và quan trọng nhất là sẽ nắm tay em đi đến cuối con đường – điều mà anh sẽ không bao giờ làm được.

Link chia sẻ:http://anhdep99.com/neu-ngay-do-em-khong-lam-ban-gai-anh/

loading...