Loading...
Phong cảnh & thiên nhiên Gái xinh Ảnh Anime Động vật Hình xăm Thành phố Những câu nói hay

Chút Nhớ Hương Ngọc Lan

Chút Nhớ Hương Ngọc Lan có lẽ cũng một chút vô tình, vô tình thật, sau khi tôi xong lớp 12 thì nhà trường tiến hành xây thêm một số công trình ngay vị trí mấy bồn hoa có những cây ngọc lan cũ, và thế rồi quá khứ lùi xa. Mấy hôm nay cả nước đang rộn rã với mùa hè nhưng cũng đầy căng thẳng với kì thi đại học, bất chợt tôi cũng hoài niệm lại một vài kỉ niệm của sáu năm về trước, rồi miên man thế nào lại đan xen với cái suy nghĩ về hiện tại. Hiện tại của hôm nay cũng lại những ngày cuối cùng trên ghế giảng đường, tương lại phía trước có lẽ sẽ còn nhiều thử thách, cả những hạnh phúc đang đón chờ, rồi thì bất chợt nhớ đến hương ngọc lan xưa. Thôi thì tạm kết thúc cái dòng suy tưởng lan man này ở đây.

anh dep hoa lan full hd

Bởi thế đôi khi tôi tự hỏi, yêu là gì và yêu thì được gì?

Cuộc sống như một mảng hư không mà con người ta đua nhau giành giật, để đến cuối cùng cũng chẳng ai biết, rốt cục là họ đang theo đuổi điều gì.

Loading...

Một cánh chim nhỏ, một bầu trời xanh, một nhành ngọc lan, một đóa quỳnh hé vội… Cuộc sống cứ luân chuyển chẳng ngừng. Nhìn ra chẳng biết đâu là bắt đầu rồi khi nào là kết thúc. Thì có lẽ chỉ giản đơn là bước tiếp đến trọn con đường rồi đâu đấy sẽ gọi lên cái đích cần đến, hay chí ít là cái ngã rẽ của ảo vọng trong tim.

Thuở còn là học sinh cấp ba, có lẽ vì một lí do tình cờ nào đó mà sân trường trồng kha khá loại hoa này, có lẽ vì tình cờ mà đến tận bây giờ đây vẫn là những cây ngọc lan đẹp nhất tôi từng thấy, sum suê cả lá lẫn hoa. Cũng có lẽ vì tình cờ mà vào những buổi chiều lang thang một mình trong sân trường tôi lại hay vô tình, hoặc cũng có khi là cố ý, đi qua rồi ngồi lại trên mấy hàng ghế đá đặt cạnh những đóa hoa tinh khiết này. Để rồi trong vô hình những hương thơm thoang thoảng khi ở xa, đậm đà nhưng không hề bí bách khi lại gần ấy đã thu hút tôi. Tôi thì lại thích màu trắng, đôi khi là thích sự giản dị nhưng đầy ẩn ý của màu trắng, tôi cũng thích thứ gì đó vững bền mặc dù thỉnh thoảng cũng thích phá hỏng các luật lệ. Ừ thì đấy, chúng tôi yêu nhau, tôi và nhành ngọc lan.

Cũng phải nói thêm thế này, về cái việc tôi lang thang sân trường. Là bởi trường tôi ở nội trú, kí túc xá cũng coi như nằm trong khuôn viên của trường (có ngăn cách với trường bằng một bức tường với một chiếc cổng chẳng mấy khi khóa). Ở nội trú, tất nhiên có nội quy, và nhà trường quy định giờ tự học (có kiểm tra, tức là bắt buộc tự học) là từ 14h đến 17h và từ 19h đến 23h, tức là từ 17h đến 19h chúng tôi được tự do ăn uống nghỉ ngơi. Tôi thường hay lên trường học vào giờ chiều sau đó về tắm rửa ăn uống rồi khoảng 18h lại xách cặp lên trường tiếp, chẳng phải do siêng năng gì, chỉ là hồi đó tôi thích những không gian yên tĩnh và rộng lớn. Đó, hồi đấy thỉnh thoảng tôi hay leo lên nóc nhà ngắm cảnh, nhưng riết rồi cũng có phần chán nên chuyển qua đi dạo, cớ sự khiến tôi gặp mấy cây ngọc lan trong trường là vậy.

Đọc đến đây chắc hẳn nhiều người sẽ tưởng tượng ra một thằng con trai lãn mạn đang một mình thưởng thức cái không gian quáng đãng và thư thái của buổi chiều tà. Nhưng có lẽ thực tại không hẳn như thế. Số là ai gặp tôi ngoài đời thực rồi thì hầu như đều bảo tôi chẳng có chút gì là lãn mạn, thậm chí, khô queo. Thì tôi nghĩ cũng chẳng sao, bởi bạn có lỡ nghĩ tôi lãn mạn thì cũng đúng thôi, ít ra là cũng đúng đúng so với những gì tôi đang và đã viết, còn bảo tôi khô thì cũng phải, tôi không thích nói nhiều và thi thoảng làm người khác chán chê với những sở thích hơi riêng tư. Bởi vậy có lẽ là số phận run rủi cho tôi gặp nàng ngọc lan ngày ấy để phải lòng ngay trong vài lần gặp đầu tiên. Trắng phau, tinh khiết, dịu nhẹ tỏa hương theo gió nhưng lại mang trên mình vẻ mộc mạc đơn sơ của sự vững bền. Một loài hoa màu trắng, đủ thơm để gọi ai đó từ xa nhưng chẳng quá nồng để xua đi sự hưng phấn, một thân gỗ để vững chắc, để vươn cao nhưng không quá xù xì để làm đau người muốn tựa lưng thưởng thức. Ngọc lan tìm tôi hay tôi tìm ngọc lan vậy nhỉ!

Link chia sẻ bài viết:http://anhdep99.com/chut-nho-huong-ngoc-lan/

loading...